4 năm viết nhật ký

Đã 4 năm kể từ ngày đầu tiên tôi bắt đầu lưu lại, những gì vừa xảy ra trong cuộc sống của mình. Cảm giác từ lần đầu đó thật tuyệt. Tôi tự tạo cho mình 1 cái gmail bí mật, là nơi lưu trữ những nhật ký hàng ngày. Sau đó dùng email chính, hàng ngày soạn 1 cái chiếc thư lưu lại những gì nổi bật vừa diễn ra, những dòng suy nghĩ tâm tư, thậm chí là 1 cái liếc nhìn của một cô gái nào đó làm tâm hồn lơ lửng.

Đây là những dòng tự sự đầu tiên tôi tự viết cho mình.

https://i.pinimg.com/originals/53/4b/71/534b710d74ffbe70287f6ebaa74568f6.jpg

Rồi cứ thế ngày qua ngày, không phải lúc nào cũng đều đặn viết. Có những tuần đều đặn 1 mail mỗi ngày, hứng lên thì 2-3 cái liền. Nhưng cũng có khi cho vào quên lãng đến 4 – 5 tháng liền mới lôi ra viết lại. Nhưng khi bắt đầu được 1 thời gian (tầm khoảng 1 tháng trở lên) thì sẽ thấy được giá trị của trò này.

https://media.giphy.com/media/5fBH6zf7l8bxukYh74Q/giphy.gif

Thiệt tình là chỉ viết ba cái tào lao thôi. Cứ tối tối hoặc rảnh chill cafe thì ngồi tua lại, xem từ lúc mở mắt dậy tới giờ có gì đáng nhớ, rồi cứ thế gõ ra. Dòng suy nghĩ ngưng tụ thành chữ nghĩa nhảy nhót trên màn hình soạn thảo gmail. Mấy cái suy tưởng lôi thôi bắt đầu lựa đường chui ra một cách ngẫu hứng mà không care ngữ pháp lủng củng hay từ vựng tối nghĩa. Nhiều khi suy nghĩ thì mâu thuẫn lộn xộn nhưng khi buộc phải lôi ra trên giấy trắng mực đen (thực ra là screen trắng, text đen) thì não bắt buộc sắp xếp đôi chút để câu từ dễ hiểu. Vô tình làm suy nghĩ trở nên mạch lạc hơn.

Đến giờ tôi vẫn đánh giá đây là 1 trong những thói quen cứu rỗi cảm xúc của tôi khi khủng hoảng hoặc lười. Chắc chỉ sau đọc sách. Nhưng mà nếu so về giá trị kỷ niệm thì những giây phút ngẫu hứng không thể mua lại được. Chẳng ai cầm máy quay phim để record lại cuộc đời bạn cả. Nếu không giấy bút ghi lại, hãy thử ngồi nhớ lại xem vào buổi sáng ngày này 4 năm trước bạn đã nghĩ gì trước khi ra khỏi nhà. Thật sự lúc viết những dòng đó thấy nó cứ nhàn nhạt chả cần thiết. Nhưng sau vài năm nhìn lại. Đó không gì khác ngoài là bằng chứng cho sự trưởng thành trong suy nghĩ của bản thân. Sau này về già, nếu tôi không có 1 quyển tiểu sử mang tên mình, thì vẫn còn nhiều chương hồi ức như 1 cuốn phim sống động.

https://media.giphy.com/media/5zh1j8sUfLUJGI5T5d/giphy.gif

Đống nhật ký đó giờ góp lại chắc cũng được tầm trăm trang rồi. Lộn xộn chủ đề. Lan man vô định. Nhưng chỉ cần nhắm mắt khui đại 1 trang bất kỳ ra, tôi cũng thấy lại toàn cảnh thời điểm đó. Tình cũ không rủ cũng tới. Mấy cái cảm xúc oldschool hoài cổ này với người “lập dị + tự kỷ” như tôi sung sướng đến bậc nào.

https://images.pexels.com/photos/1995842/pexels-photo-1995842.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Why?

Viết nhật ký là việc làm tốn thời gian. Chắc chắn, dành 15 phút mỗi ngày cho một việc không mang lại sự giải trí tức thì là quá nhiều trong 1 thế giới nhộn nhịp đầy những trò giải trí thú vị. Vậy nếu không có một lý do thật rõ ràng, thì họa chỉ có thiền sư mới viết nhật ký. Nhưng tôi nghĩ mình có đủ lý do để bớt vài chục phút mỗi ngày cho cái thú này.

https://media.giphy.com/media/jSJowrpVp4jUR0GOUT/giphy.gif

Healthy – thoát khỏi mâu thuẫn tâm lý

Tôi là một người tốn rất nhiều năng lượng cho việc suy nghĩ. Tôi nghĩ cả ngày, chỉ cần có thời gian rảnh là lại lậm vào việc tự nói chuyện với mình. Nhưng đừng nghĩ nó khiến tôi thành một người sâu sắc. Quá nhiều thứ mông lung khiến cuối cùng không sáng suốt bằng một người có tâm hồn đơn giản.

https://media.giphy.com/media/RleaBSJKnQVQD4Fd6m/giphy.gif

Nếu cứ để đầu óc tự do đan tơ vẽ tưởng thì chẳng mấy chốc trong đầu sẽ hóa một mớ tơ tằm rối nùi dính chùm vào nhau. Những suy nghĩ lơ lửng trong đầu thì như không khí, không thể nắm bắt, không thể nhìn thấy, chẳng thể cảm nhận.

Nếu bạn nói được ra những suy nghĩ thành lời, thì xem như tâm tưởng được ngưng tụ một bậc, đã bắt đầu thành hình, có thể chứa đựng, nhưng vẫn rất khó nắm bắt, dễ dàng trôi vào quên lãng.

Nếu có thể viết được ra. Đây là dạng hình kết tinh cao nhất của self-talk. Khi viết ra, những suy nghĩ lơ lửng kia phải chảy qua vài cái bộ lọc, lắng lại thành câu. Mọi sự mâu thuẫn, chồng chéo được phơi bày sáng tỏ như trăng rằm.

Balance – gỡ bỏ gánh nặng cảm xúc

Cứ mỗi lần rời xa sách, tôi lại thấy đời mình đi xuống

_Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu (Rosie Nguyễn)_

Rất đồng cảm với chị Rosie về luận điểm này. Và tìm đến với sách, là một cách để nạp thêm tích cực từ những người tác giả mà mình yêu thích bằng lối sống, lối suy nghĩ của họ. Sau khi bắt đầu viết nhật ký, tôi bỗng lại có thêm 1 “quyển sách” do chính mình xuất bản. Mỗi khi có những cái tiêu cực trong đầu, có một chỗ để xả ra thật sự rất thoải mái. Giống như được hẹn hò với 1 người bạn tâm giao. Không có những lời khuyên nhưng luôn tìm được lối ra. Không có những câu an ủi nhưng luôn cảm thấy bình yên. Không có những lời động viên nhưng xong xuôi luôn là 1 tiếng thở phào.

https://media.giphy.com/media/2ALDrK4ckHNLNCw45v/giphy.gif

Trong bài post Làm gì khi mất bỗng mất cảm hứng tôi đã chia sẻ. Viết nhật ký là 1 liều penicilin mỗi khi cảm hứng bị nhiễm trùng. Ít nhiều gì khi nhìn lại chính bản thân hồi xưa, mình bây giờ cũng đã là một phiên bản tốt hơn. Ít nhiều gì, mình cũng đã có 1 cuộc hành trình.

Album – hồi ức vô giá

Kỷ niệm là vô giá. Thời gian dần trôi qua, bào mòn tất cả. Ký ức dần dần bị bào mòn đến mức chỉ còn lại là những vệt mờ nhàn nhạt. Chúng ta thường lưu lại bằng những tấm ảnh, những dòng suy tưởng vội vàng, rồi nhét vào 1 chỗ ngày này qua ngày khác. Đến một lúc, lôi tất cả ra đóng thành 1 quyển album.

https://images.pexels.com/photos/5842/people-vintage-photo-memories.jpg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Nếu không nhờ viết lại, tôi không thể nhớ được mình đã từng ngớ ngẩn như thế nào khi cố gắng rủ cô bạn mình crush đi Đà Lạt bằng xe máy rồi cuối cùng thành 1 chuyến độc hành vì…bị từ chối. Nếu không nhờ viết lại, tôi không thể nhớ được buổi ngồi tư vấn tâm lý hôn nhân gia đình cho đứa bạn thân sau khi nó suýt chia tay. Nếu không nhờ viết lại, tôi không thể nhớ được những hăng hái trong những đêm thức đến 5-6h sáng làm cái dự án đem đi thi.

Để những khi sau này mở ra nhắc nhở lại mình đã có một thời như thế. Đọc lại những ngày cũ chợt trong lòng dâng lên một chút gì đó khó diễn tả. Cái bồi hồi xao xuyến. Cười cái sự ngớ ngẩn và ngây thơ. Đây cũng là một cách để khiến mình trở nên văn chương văn nghệ hơn. Trước đây, tôi luôn là một thằng khô khan trong câu từ, chữ nghĩa. Dốt văn đến cực đỉnh. Nhưng sau khi liên tục bày tỏ cảm xúc của mình thông qua nhật ký. Dần dần khả năng hành văn trở nên lưu loát, biểu đạt cảm xúc bằng vốn từ phong phú hơn. Đâu đó cũng là một loại lợi ích.

https://images.pexels.com/photos/3807741/pexels-photo-3807741.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Phương pháp viết nhật ký của tôi

Thói quen hàng ngày

Cũng không hẳn là thói quen mỗi ngày. Có khi 1 ngày tôi viết 2, 3 lần. Có khi là cả tuần mới có 1 bài. Viết khi cảm thấy chill nhất. Thực sự những lúc quá áp lực, không thể tìm được 1 khoảng thời gian rảnh rỗi cho mình thì cũng không miễn cưỡng. Nhưng rảnh ra, thay vì lướt facebook, youtube, thì tôi chọn ghi chép lại những gì đã xảy ra, những cảm xúc của mấy ngày vừa rồi. Nó giúp tôi ổn trở lại, quay trở về nhìn cuộc sống thay vì bị cuốn theo dòng đời.

Tôi cố gắng biến nó thành một chất gây nghiện. Cảm nhận từng khoảnh khắc ngón tay mình bay nhảy trên bàn phím và những con chữ cứ thế tuôn ra. Khi đã thực sự chill được với 1 thói quen, mị lực của nó sẽ rất khó cưỡng. Sẽ dễ dàng để thắng được sức ì của việc bắt đầu một thói quen lành mạnh.

https://images.pexels.com/photos/3808904/pexels-photo-3808904.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Viết cái gì

Một bài recap hàng ngày sẽ có thể là tùy hứng. Nghĩ cái gì viết cái đó. Lòng vòng cũng sẽ quy về 3 thứ sau: Những gì đã diễn ra, những dòng suy nghĩ đang tồn tại và những ý tưởng muốn thử.

Có cái gì đại diện một cách nổi bật cho ngày hôm nay không, có gì mà vài năm nữa nhìn lại, bản thân sẽ thấy thú vị. Những suy nghĩ nào đang đan chéo trong đầu, có gì đang mâu thuẫn, gọi tên những cảm xúc lạ trong đầu. Có điều gì mà sau khi viết ra đống suy tưởng trên bỗng nhận ra và muốn thực hiện. Vô vàn thứ sẽ chảy ra, vì tâm tư đã căng mọng trong tiềm thức rồi, chỉ cần một mũi dao cứa nhẹ, nó sẽ chảy ra không ngớt.

Công cụ sử dụng

Tôi không chọn viết tay trên 1 cuốn sổ. Có thể nhiều bạn thích cảm giác này hơn. Nhưng thật sự tôi không hợp với phong cách này. Thứ nhất là do viết chậm, chữ viết ra không kịp với mạch suy nghĩ. Tôi có thể gõ phím với tốc độ gấp 5 lần, nhắm mắt lại và tay lướt trên bàn phím. Cảm giác như một cái máy đọc suy nghĩ đang scan não thành ngôn từ vậy. Lý do thứ 2 là chữ xấu :)))

Còn dùng nền tảng nào để viết á. Suốt 3 năm đầu, nhật ký của tôi được tạo bằng 1 gmail “bí mật”. Gmail này có tác dụng như một hòm thư. Mỗi lần muốn viết nhật ký, tôi dùng email hàng ngày của mình để gửi 1 bản về hộp thư “bí mật” kia. Mỗi email là 1 daily recap. Title là ngày viết, body mail là nội dung recap.

https://i.pinimg.com/originals/87/00/4c/87004c3acfd6daa3d33cd256444fb290.jpg

Hiện giờ thì không còn dùng cách này nữa. Tôi dùng Notion cho việc này. Về sự bá đạo của tool này, tôi đã có 1 bài viết rất cụ thể rồi.

https://www.buydiscountsoftwareonline.com/wp-content/uploads/2020/01/571770-notion-logo.jpg

Notion hỗ trợ định dạng lịch, nên dễ dàng tạo ra một bộ nhật ký theo từng ngày, bạn có thể gắn tag cảm xúc của mình, hoặc ghi 1 câu tiêu đề để biết sự kiện chính của ngày hôm đó. Ví dụ như hình dưới đây. Thật sự quyển nhật ký điện tử này nhìn sexy hơn nhiều so với quyển nhật ký bằng email hồi xưa :)))

https://s3-us-west-2.amazonaws.com/secure.notion-static.com/6228a5b6-0993-4f2b-bc83-14d93dd61abf/Untitled.png

https://i.pinimg.com/originals/26/54/8b/26548be90609fb62da844ab3e8d5bf52.jpg

Trên đây là những gợi ý, bạn có thể dùng bất cứ tool nào, bất cứ công cụ nào bạn mà khiến mình cảm thấy thoải mái, chill với nó. Hãy nhớ bản chất thật của viết nhật ký, là khiến tâm lý, cảm xúc trở nên thoải mái. Đừng đặt nặng nó trở thành 1 “routine” hàng ngày. Hãy biến nó thành khoảnh khắc thở phào sau một ngày áp lực. Mong là bài này có thể truyền được chút cảm hứng để khiến độc giả bắt đầu thói quen này