Làm việc cật lực. Có thể, nếu bạn đủ say mê. Nhưng cơ thể và tâm trí luôn có giới hạn. Bạn càng vắt kiệt sức đến đâu, bạn lại càng làm chậm. Biết cách chơi và hưởng thụ cuộc sống, cũng quan trọng không kém trên con đường tìm kiếm cực hạn năng suất.

Ở đây, tôi chỉ nói về những thú vui nho nhỏ, có thể tranh thủ những giờ phút rảnh rỗi trong ngày hoặc 1 buổi sáng cuối tuần để phục dụng. Vì là một người lập dị nên đa số thú vui liệt kê ở đây đều có thể độc diễn được.

https://images.pexels.com/photos/4050015/pexels-photo-4050015.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Đàn guitar

Top 1 của tôi. Âm nhạc là thứ khiến tinh thần thoải mái nhanh nhất. Nhất là khi tự mình tạo ra được những giai điệu nhẹ nhàng. Câu từ nhịp điệu ngẫu hứng mà nghêu ngao hát. Chỉ cần có đàn làm bạn thì cô đơn chẳng đáng sợ đến thế.

https://images.pexels.com/photos/194927/pexels-photo-194927.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Tất nhiên để chơi được môn này không đơn giản chỉ ngồi xuống xòe tay gảy. Bạn sẽ phải tập, phải đau tay 1 tý để làm chủ được tiếng đàn. Nếu có khiếu thì tầm 2 tháng là có thể chơi được những bài hát đầu tiên. Tôi chỉ tập đệm hát, để hát và đệm cho người khác hát. Một khi đã chơi được, thì chill đừng hỏi.

Mỗi sáng trước khi đi làm, mỗi tối sau khi tắm rửa ăn uống xong, đặc biệt là cuối tuần, tôi đều ôm “đờn” ra ngồi ban công hóng gió và…chơi :))) ắt hẳn là sướng thôi rồi.

https://images.pexels.com/photos/1835686/pexels-photo-1835686.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&w=500

Cafe

Tôi không nạp được cafe đen, dễ bị say nếu pha quá đặc. Nhưng cafe sữa thì uống được. Và dần dà, tôi trở nên bị nghiện cỗ năng lượng trong mỗi hớp chất lỏng này. Hàng ngày buổi sáng, tôi đều tự pha cho mình 1 ly nâu đá. Pha cafe cũng là một loại tao nhã thú chơi. Nếu bạn vội thì thôi, nhưng rảnh thì rất nên làm chậm. Từ nấu nước sôi, tráng phin, ép cafe, đợi cafe chín, chiết áp từng giọt… từng bước một cứ tưởng tượng như mình là nghệ nhân trà đạo, nhưng thay vì trà, thì là cafe đạo.

https://images.pexels.com/photos/1879321/pexels-photo-1879321.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Rồi ly nâu trong tay mang lên ban công, ngồi hít khí trời, thong dong thả 1 nhánh tâm tưởng lên đám mây vừa trôi ngang tầm mắt, tưởng tượng ra 1 hình thù nào đó. Nhìn vùng ánh nắng sớm đang từ từ lấn qua những mái nhà đối diện, tiến tới chỗ mình, bóng râm dần dần bị nuốt trọn. Cảm giác đăng đắng thơm nồng quyện vị beo béo ngào mùi sữa, được lắc đều để tạo 1 lớp bọt kem mịn phía trên. Nhấp một ngụm và cảm nhận làn gió mát như chiếc lông vũ đang cọ trên da. Khẽ rùng mình. Cái bóng râm mà mặt trời buổi sớm đang cố gắng để giành giật từng tấc, xua đuổi chú mèo đang say giấc trên mái tôn phải bật dậy vươn vai ngáp một tràng dài. Ngày mới đến rồi!

Khoảnh khắc buổi sáng, chỉ 15 phút chill nhưng là lúc tôi tận hưởng nhất. Có thể nghịch đàn, có thể là đọc vài trang sách, hoặc chỉ là ngồi bâng quơ không làm gì cả. Bất luận thế nào, cũng không thể thiếu được cốc nước cốt màu nâu cánh gián kia.

Đọc 1 quyển sách chill

Tôi đọc cả sách giấy và kindle. Thật sự nói đọc sách là cách giải trí thì không đúng. Nó là một cách cứu rỗi cảm xúc của tôi. Mỗi lần tôi rơi vào trầm cảm, bất lực, mất niềm tin, giảm động lực,… Đọc 1 quyển sách, giống như lính cứu hỏa tưới nước vào đám cháy, âm thầm làm dịu mát tâm hồn đang xáo trộn. Các mối rối bắt đầu được nới lỏng và dễ tháo mở lạ thường. Tôi thậm chí không nhận ra hiệu ứng này trong thời gian dài. Để rồi một lần, vô tình với được quyển “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu”, đọc 1 lèo 1/3 cuốn. Tôi thở phào một cái, 1 sự nhẹ nhõm, cái mà không phải dễ dàng tìm được trong cuộc sống hàng ngày. Những sách chia sẻ trải nghiệm và hành trình của tác giả. Đọc để mình lên lại dây cót tinh thần, giống như có một người bạn đang ngồi cafe tâm sự với mình. Thật sự rất tốt.

https://images.pexels.com/photos/6332/coffee-cup-books-home.jpg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Có mấy quyển chill, nhớ được nên kể đây luôn, sau này tôi nên làm 1 danh sách đầy đủ:

  • Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu?
  • Cảm giác Hyyge
  • Bước chậm lại giữa thế gian vội vã
  • Hiểu về trái tim

Đi bộ ngoài trời

Lúc đi bộ là lúc đầu óc tôi nghĩ thoáng nhất. Ngồi một chỗ lâu sẽ cảm thấy tù túng. Lúc làm việc ở nhà, cứ khoảng 2 tiếng, tôi đứng dậy, xỏ giày vào đi bộ 15 – 20p rồi quay về làm. Có thể là ra cái ministop đầu đường mua đồ ăn vặt, hoặc đi bộ dưới tán phượng mát ở hẻm nhà đường đối diện. Máu huyết lưu thông, cơ bắp vận động, không khí ngoài trời thoáng đãng, thật sự khiến người ta nhất thời thoải mái mà nghĩ ra những thứ hay ho thú vị.

https://images.pexels.com/photos/1466852/pexels-photo-1466852.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Cuối tuần, tôi thường dành buổi sáng từ 6h – 7h để lội bộ, mang giày vào, thong thả vừa đi vừa hít thở, nghĩ về tuần vừa rồi, nghĩ về tuần tiếp theo, vừa đi vừa thơ thẩn nghĩ vô định cũng có. Rồi ra chợ mua ít đồ nấu bữa sáng và trưa, xách 2 túi đồ thong dong về nhà, kết thúc chuyến khởi động nhẹ nhàng, trước khi pha cafe và ăn sáng.

Chơi với thú cưng

Ở nhà thuê, giá rẻ. Nuôi được 1 con vật làm thú cưng quả chừng khó khăn. Hồi vài năm trước, tôi ở 1 quận ngoại thành xa xa. Tự mình liều lĩnh nuôi 1 chú cún. Chăm sóc và dọn dẹp khi nuôi thú cưng quả là có 3 phần khiến tôi thêm stress sau những giờ căng thẳng trên giảng đường. Thời gian cho những thú vui khác cũng giảm lại. Nhưng bạn ơi, đổi lại sẽ là 1 người bạn tuyệt đối đáng yêu và trung thành. Chúng không hiểu bạn nói gì, không thể đưa ra lời khuyên, chỉ điểm, bình phẩm hay gì… nên chúng sẽ lắng nghe hết

https://images.pexels.com/photos/101635/pexels-photo-101635.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&w=500

Ngồi ban công hóng mát

Không gian yêu thích nhất trong ngôi nhà “trọ” của tôi ạ. Nhiều nắng, nhiều gió, không khí lại thoáng đãng. Buổi sáng thì chill với cafe, sách, guitar. Buổi tối thì nhìn đèn ở mấy tòa nhà hắt lên làm sáng cả 1 vùng trời xa xa, lôi guitar nghêu ngao hát.

https://images.pexels.com/photos/1230665/pexels-photo-1230665.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Tôi thấy nhiều người có sở thích trồng cây ở ban công nữa cơ, thấy cũng chill phết, cũng đang có ý định chuyển sang nhà mới sẽ thử, trồng đơn giản 1 chậu nhỏ thôi, chứ chăm sóc lằng nhằng thì cũng ngán lắm. Với lại sang nhà mới, bố trí không gian chill 1 xíu, mắc 1 cái võng, trang trí 1 chút. Ngồi bàn làm việc lâu, có cái không gian như vậy để ra relax sẽ không còn thấy tù túng.

Đi siêu thị

Cái này thường là vào cuối tuần, tôi thường hay chạy ra siêu thị mua đồ dữ trữ cho tuần tới. Đi mua sắm là lúc thấy thoải mái. Tôi chọn cái siêu thị ở rất xa nhà. Dù quanh nhà là chợ và siêu thị nhỏ cũng nhiều. Nhưng vẫn thích siêu thị lớn, đồ cũng rẻ. Nhưng nguyên nhân lớn hơn có lẽ vì tôi thích cảm giác chạy xe đi phượt như vậy. Cả 10 mấy cây số chứ không ít. Đi 1 mình thì đeo 1 bên tai nghe bluetooth, bật podcast “Tâm sự kinh doanh” hoặc “Spiderum” lên nghe. Đến siêu thị cũng phải nghe được 3 – 4 cái podcast. Còn thỉnh thoảng có cô bạn thân rủ đi cùng thì 2 đứa vừa đi xe vừa chém gió. Tôi huyên thuyên kể lại tình tiết cuốn Tiểu thuyết Dan Brown vừa đọc tối qua cho bác ấy nghe, cố gắng giải thích cho một đứa chỉ thích thời trang về mật mã Da Vinci cũng tương đối gian nan nên tôi phải rất chậm và cố gắng không dùng thuật ngữ. Kể hết 1 phần cốt truyện thì đến nơi, hẹn lát trên đường về kể tiếp.

Không gian trong siêu thị cũng làm tôi thấy thoải mái. Mọi người đẩy xe đi lựa đồ, loa phóng thanh thỉnh thoảng lại quảng cáo về Cherry thơm ngon giảm giá. Đẩy xe đi xung quanh, lấy điện thoại mở checklist những thứ cần mua đã chuẩn bị sẵn ở nhà ra, rồi đi một vòng pick đồ. Cảm giác rất dễ chịu. Rồi lượn ra quầy kem, mua sữa chua (loại sữa chua túi mút) là món khoái khẩu của tôi, vét tầm 10 gói vào cái túi. Mua hết list đồ rồi, tôi và cô bạn vẫn cứ thích lượn 1 lúc. Cam đoan thế nào cũng phát sinh thêm vài món ngẫu hứng cho vào.

Kể lể dài dòng rồi. Mỗi lần đi siêu thị cũng mất tầm 3 tiếng. Nhưng thấy rất thoải mái.

https://images.pexels.com/photos/2449665/pexels-photo-2449665.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Đánh cầu lông

Mấy cái trên kia đều có thể 1 mình triển khai. Nhưng môn này thì ít nhất cần 1 người nữa. May mắn thay tôi có cả 1 team cùng sở thích. Cầu lông là môn đối kháng yêu thích nhất của tôi. Dù chơi không quá giỏi nhưng khiến tôi trông đợi đến mỗi tối thứ 5, thứ 7. Hôm nào ra sân là xác định dãn gân dãn cốt, tối ngủ ngon. Đã cầm vợt và bước vào sân thì mọi phiền não tạm thời đem bỏ. Mồ hôi đầm đìa, tập trung cao độ, những thứ nếu xuất hiện ở nơi khác có thể khiến người ta stress. Nhưng ở 1 môn thể thao, nó mang lại năng lượng.

https://images.pexels.com/photos/2202685/pexels-photo-2202685.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Ở Sài Gòn khá ít sân cầu, đặt hôm nào đánh hôm đấy thì oke, còn muốn tìm sân đặt theo tháng thì khó đấy. Anh em team tôi bao gian lao khổ ải mới tìm được 1 sân, mà giờ đánh rõ khuya. Nhưng thôi, lỡ mê thì phải chịu :)))

Tôi chọn cầu lông vì cảm thấy môn này phù hợp. Đòi hỏi phải chuyển động nhiều, nên yêu cầu thể lực tương đối cao. Dù là đối kháng nhưng ít khả năng bị chấn thương như đá bóng hay bóng chuyền bóng rổ. Nói chung mỗi người sẽ có 1 tiêu chí để chọn 1 môn thể thao cho mình.

https://images.pexels.com/photos/3660204/pexels-photo-3660204.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&w=500

Đi bơi

Thêm 1 môn nữa. Thôi không gọi là thể thao nhé, vì nó chỉ là 1 kiểu vận động của tôi thôi. Tôi không thích chạy bộ, vì nóng, chạy 1 lát là thở dốc, sốc hông. Bơi nhẹ nhàng hơn, nhưng tiêu hao sức lực cũng không hề nhỏ. Được cái, lúc nào xung quanh cũng là nước, mát mẻ, không có mồ hôi nhễ nhại.

Tôi thích bơi và chỉ thích bơi ếch. Đúng hơn là chỉ biết bơi ếch :))) Vì có được học tử tế ngày nào. Hồi cấp 3 tự bỏ tiền mua vé ra hồ, bóp mũi ngụp xuống xem người ta bơi rồi tự tập. Xơi bao nhiêu nước Cờ-lo mới lẹp bẹp nổi lên được. Rồi từ từ mới biết cải thiện động tác, làm sao cho đỡ đuối sức, làm sao lướt nước cho nhẹ nhàng. Khi đã bơi thạo thì sảng khoái vô cùng. Giống như đang thiền dưới nước vậy. Cái hay của bơi là toàn thân vận động. Ở dưới nước, tứ chi đều phải phối hợp, hơi thở nhịp nhàng. Mắt, mũi, miệng sóng sánh nước mỗi nhịp ngoi lên, ngụp xuống.

https://images.pexels.com/photos/2062698/pexels-photo-2062698.jpeg?auto=compress&cs=tinysrgb&dpr=2&h=750&w=1260

Tôi thường chọn chiều chủ nhật cho thú vui này. Mỗi tuần 1 lần. Môn này chơi cũng rẻ, mà bơi xong về thoải mái, đói bụng, ăn rất ngon.

Chắc là chưa hết đâu. Nhưng mà dài rồi. Chư vị đợi phần 2 nhé!